* LẬP RA NHIỀU PHƯƠNG TIỆN, LÀM CHO HỌ ĐƯỢC GIẢI THOÁT HẾT RỒI TÔI MỚI THÀNH PHẬT ĐẠO

LẬP RA NHIỀU PHƯƠNG TIỆN,

LÀM CHO HỌ ĐƯỢC GIẢI THOÁT

HẾT RỒI TÔI MỚI THÀNH PHẬT ĐẠO

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Này Văn Thù Sư Lợi, lúc bấy giờ Trưởng Giả Tử nhân đó bèn phát nguyện rằng:

Từ nay cho đến vô tận kiếp chẳng thể tính ở đời vị lai, tôi sẽ vì chúng sanh đang chịu tội khổ trong Lục Đạo lập ra nhiều phương tiện, làm cho họ được giải thoát hết rồi tôi mới thành Phật Đạo.

Trong đoạn Kinh này chúng ta lại thấy Đức Phật Thích Ca Mâu Ni kêu tên Ngài Văn Thù Sư Lợi, không thể coi thường đoạn Kinh Văn này, chẳng thể sơ ý. Trưởng Giả làm gương tốt, làm mô phạm cho chúng ta, khuyên chúng ta phát tâm, ông nghe Phật dạy xong liền giác ngộ, quay về, và phát đại nguyện.

Ngã kim tận vi lai tế, bất khả kế kiếp, đây là một thời gian dài, chẳng phải thời gian ngắn, những kiếp tận đời vị lai, nói cách khác thời gian vĩnh hằng, vô cùng vô tận. 

Vị thị tội khổ Lục Đạo chúng sanh, hoàn toàn tiếp nhận lời dạy của Phật vì chúng sanh khổ nạn, hết thảy chúng sanh tạo tác nhiều nhân khổ nhưng họ không biết, lúc quả khổ hiện tiền thì hối hận không kịp, đến lúc đó thì trở tay không còn kịp nữa. Trưởng Giả Tử phát tâm này, chính là Ðịa Tạng Bồ Tát.

Ngày nay chúng ta đọc đến đoạn Kinh này, có thể phát tâm này không?

Nếu có thể phát tâm này thì chúng ta sẽ đạt được lợi ích chân thật nơi Kinh Ðịa Tạng. Ðời sống của chúng ta khổ, phải nghĩ đến những người khác trên thế gian này còn khổ hơn mình, chúng ta không sợ khổ, vì có khổ nên chúng ta mới thể hội đến hết thảy chúng sanh khổ.

Nếu chúng ta sống trong hoàn cảnh rất giàu sang, khi người ta nói khổ thì mình chẳng thể hội được, chỉ khi mình đã từng trải qua sự khổ này rồi mới biết khổ là gì, tâm giúp đỡ khổ nạn chúng sanh mới thiết tha. Nếu chưa từng trải qua khổ nạn, bạn muốn vì khổ nạn chúng sanh nhưng chẳng thể nào thể hội được cái tâm ấy.

Thế nên Phật dạy chúng đệ tử:

Một là dùng giới làm thầy, hai là dùng khổ làm thầy, đặc biệt là người Xuất Gia, sinh sống cực khổ tốt hơn, luôn thường ở trong tâm cảnh giác, một khi hưởng thụ thì không thể nào chẳng mê hoặc điên đảo được.

Do đó nhất định phải hiểu, có phước, người Xuất Gia tu hành chân chánh nhất định sẽ có phước báo, phước báo đến thì đừng hưởng, nếu hưởng thì sẽ mê muội, khi phước báo đến thì phải chia sớt cho hết thảy tội khổ chúng sanh trong Lục Đạo hưởng, được vậy thì bạn thực sự độ khổ.

Mấy bữa nay chúng ta giảng Kinh Hoa Nghiêm đến đoạn Đức Phật Tỳ Lô Giá Na xây dựng Hoa Tạng Thế Giới chẳng để tự hưởng thụ, mà cho hết thảy những Bồ Tát phá một phẩm vô minh, chứng một phần Pháp Thân ở mười phương sát độ có chỗ an thân lập mạng, có một Đạo Tràng tốt để tu hành, cung ứng cho họ hưởng dụng, Phật chẳng hưởng thụ.

Tây Phương Cực Lạc Thế Giới A Di Ðà Phật xây dựng Cực Lạc Tịnh Độ cũng chẳng phải cho Ngài hưởng thụ, mà để cung ứng cho hết thảy người Niệm Phật ở mười phương Thế Giới Vãng Sanh về đó tu hành hưởng dụng, đâu có để cho mình hưởng thụ?

Ðây đều làm ra hình tượng tốt nhất cho chúng ta thấy.

Thế nên những Tổ Sư Đại Đức có phước báo to lớn xây dựng Đạo Tràng xong tự mình có hưởng thụ không?

Chẳng có, tự mình ở trong phòng Phương Trượng, chỉ là một căn phòng nhỏ, phước báo dành cho hết thảy thanh chúng đại chúng thanh tịnh hưởng thụ, đây là tâm bình đẳng, tâm thanh tịnh.

Chỉ cần là người chân chánh tu hành, nếu họ không có chỗ ở, khi họ đến nơi ấy chẳng bao giờ bị từ chối, chẳng khi nào không được tiếp đãi, thế nên mới gọi là Thập Phương thường trụ, Thập Phương Đạo Tràng, đâu có phải là vì danh văn lợi dưỡng của cá nhân.

Phật dạy chúng ta, tự Ngài thị hiện làm gương cho chúng ta, một tí gì cũng chẳng giả dối, chúng ta nhìn thấy Ngài phát tâm, chẳng sợ thời gian dài, chẳng sợ công việc giáo học gian khổ.

Lập ra nhiều phương tiện, làm cho họ được giải thoát hết rồi tôi mới thành Phật Đạo, đây tức là nói:

Chúng sanh chẳng thành Phật, tôi chẳng thành Phật, cho nên Ðịa Tạng Bồ Tát vĩnh viễn thị hiện ở quả vị Bồ Tát. Ngày nay chúng ta thấy lời nói trong Kinh này, mười phương ba đời hết thảy Chư Phật Như Lai đều tham dự Đạo Tràng này, đều là do Ðịa Tạng Bồ Tát độ hóa, đã độ, đang độ.

Ðã độ, đã thành tựu là Chư Phật, Ngài còn ở quả địa Bồ Tát. Học trò đều đã thành Phật, Thầy Giáo còn là Bồ Tát, các Chư Phật này đối với thầy không ai chẳng đội ơn. Ngày nay Đức Phật Thích Ca Mâu Ni muốn tuyên dương Pháp Môn Ðịa Tạng, họ đến dự hội tức là báo ơn, đến làm ảnh hưởng chúng.

Có Pháp Hội nào tất cả Chư Phật đều đến tham gia?

Chẳng có đạo lý như vậy. Trong Pháp Hội này hết thảy Chư Phật đều đến đầy đủ, làm trang nghiêm Đạo Tràng, trang nghiêm Pháp Hội, trang nghiêm Pháp Môn này, làm cho hết thảy chúng sanh cảnh giác đến Pháp Môn này thù thắng khôn sánh, không học Pháp Môn này thì không được, là cơ sở của hết thảy Chư Phật thành Phật, là căn bản của việc thành Phật. Nếu bạn muốn xả bỏ Pháp Môn này thì bạn chắc chắn sẽ không thành tựu.

Niệm Phật, nói thật ra chắc chắn cũng chẳng thể Vãng Sanh. Cả đời hễ gặp Đạo Tràng vừa xây dựng xong mời tôi giảng Kinh, bộ Kinh đầu tiên tôi nhất định phải giảng là Kinh Ðịa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện. Có đất, chúng ta có mảnh đất, có Đạo Tràng là xây dựng cơ sở vật chất, Ðịa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh là xây dựng tâm địa, như vậy mới tương ứng.

***