* ĐỐI VỚI CHÍNH MÌNH, TÂM CHẲNG THANH TỊNH. ĐỐI VỚI NGƯỜI KHÁC TÂM CHẲNG TỪ BI. PHÁT CÁI TÂM GÌ VẬY?

ĐỐI VỚI CHÍNH MÌNH, TÂM 

CHẲNG THANH TỊNH. ĐỐI VỚI

 NGƯỜI KHÁC TÂM CHẲNG TỪ BI.

PHÁT CÁI TÂM GÌ VẬY?

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Còn có người niệm Phật tưởng lầm chính mình đã đắc nhất tâm bất loạn, thật ra là hiểu lầm.

Kẻ ấy cũng chẳng gạt người, mà tự mình mê hoặc, giống như đi đường:

Kẻ ấy muốn đến Cao Hùng, đi đến Bản Kiều bèn tưởng lầm đã đến Cao Hùng, tôi đã đến nơi rồi.

Kẻ ấy chẳng hề gạt người khác, mà tự mình lầm lẫn. Do vậy, học Phật không chỉ phải hiểu lý luận, phải hiểu phương pháp, mà còn phải hiểu biết cảnh giới, tự mình đã đạt đến trình độ nào phải hiểu rõ ràng, rành rẽ, đừng nên lầm công phu thành phiến là nhất tâm bất loạn, chớ nên coi sự khinh an nhỏ nhặt là công phu thành phiến.

Địa vị Thập Tín rất phi phàm. Địa vị Sơ Tín trong Viên Giáo tương đương với Tiểu Thừa Sơ Quả Tu Đà Hoàn, địa vị Thất Tín bằng với A La Hán của Tiểu Thừa, Kiến Tư phiền não thảy đều đoạn sạch. Bát Tín, Cửu Tín, Thập Tín tương đương với Bồ Tát trong Tạng Giáo và Thông Giáo.

Các Bồ Tát trong Tạng Giáo và Thông Giáo tuy thuộc các địa vị ấy vẫn sợ tín tâm khó thể thành tựu, vì sao?

Họ vẫn còn tiến tiến, lùi lùi, khó thể thành tựu. Do vậy, trong Khởi Tín Luận, Mã Minh Bồ Tát khuyên những vị Bồ Tát ấy hãy nên phát nguyện cầu sanh Tây Phương Cực Lạc Thế Giới.

Đến khi tín tâm thành tựu, tức là Thập Tín tâm viên mãn, nhập Sơ Trụ. Tín tâm đã thành, bèn phát tâm. Do vậy, Sơ Trụ Bồ Tát được gọi là phát tâm trụ.

Vì sao gọi là phát tâm trụ?

Tiếp đó, sách Diễn Nghĩa trích dẫn câu tam tâm viên phát, đấy chính là những tâm được nói trong Quán Kinh. Tam tâm là Bồ Đề tâm, trực tâm và thâm tâm, Khởi Tín Luận nói như vậy, còn Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh bảo Tam tâm là chí thành tâm, thâm tâm và phát nguyện hồi hướng tâm.

Tam tâm viên phát:

Viên là viên mãn, viên phát là các tâm thảy đều đã phát, cả ba tâm đều đã phát. Đó gọi là phát tâm trụ Bồ Tát, tức Sơ trụ trong Viên Giáo. Chúng ta nhất định phải hiểu rõ cảnh giới này. Ba tâm đã phát trọn vẹn, thật sự phát, chẳng giống như chúng ta hiện thời phát Bồ Đề tâm ngoài miệng.

Chúng ta miệng có, tâm không, chẳng có Bồ Đề tâm. Chúng ta phát Bồ Đề tâm, vẫn đối đãi với người khác bằng cái tâm quanh co, cong quẹo, chẳng phải là trực tâm, đãi người tiếp vật vẫn bằng tình ý hư giả, chẳng phải là chí thành tâm. Đối với chính mình, tâm chẳng thanh tịnh. Đối với người khác tâm chẳng từ bi.

***