* VỚI CHÍNH MÌNH PHẢI THANH TỊNH, ĐỐI VỚI NGƯỜI PHẢI TỪ BI, KHÔNG ĐƯỢC DÙNG SAI

VỚI CHÍNH MÌNH PHẢI THANH TỊNH, 

ĐỐI VỚI NGƯỜI PHẢI TỪ BI, 

KHÔNG ĐƯỢC DÙNG SAI

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Nhất là lý nhất thật, thật là chân thật, không phải giả, nhất thật nghĩa là gì?

Nhất thật nghĩa là bản tánh chân như, chính là tự tánh. Tự tánh là lý thể của tất cả pháp, triết học gọi là bản thể, chính là ý này. Trong Mật Tông chứng được quả vị Sơ Địa Bồ Tát, trong Kinh Hoa Nghiêm gọi là Sơ Trụ.

Hoa Nghiêm là Đại Thừa Viên Giáo, Sơ Trụ Bồ Tát là kiến tánh. Mật Tông sơ địa kiến tánh, trước được tịnh Bồ Đề tâm, Bồ Đề tâm là chân tâm. Trong Tịnh Độ Tông nói, Bồ Đề tâm có thể có dụng.

Thể là gì?

Là tâm chí thành, trong Kinh Văn dùng tâm chí thành, chân thành đến cực điểm gọi là chí thành. Tác dụng có hai loại, một là tự thọ dụng, hai là tha thọ dụng. Tự thọ dụng hiếu thiện hiếu đức, gọi là thâm tâm.

Tha thọ dụng là tâm đại bi, tức là tâm từ bi. Hay nói cách khác, đối với chính mình phải thanh tịnh, đối với người phải từ bi, không được dùng sai.

***