* CHỈ CẦN CHỊU QUAY ĐẦU THÌ PHẬT BỒ TÁT SẼ GIÚP TA. CỬA PHẬT TỪ BI KHÔNG BỎ MỘT AI, ĐÂY LÀ THẬT

CHỈ CẦN CHỊU QUAY ĐẦU THÌ

PHẬT BỒ TÁT SẼ GIÚP TA.

CỬA PHẬT TỪ BI KHÔNG BỎ

MỘT AI, ĐÂY LÀ THẬT

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Chỉ cần chịu quay đầu thì Phật Bồ Tát sẽ giúp ta. Cửa Phật từ bi không bỏ một ai, đây là thật. Chúng ta khởi tâm động niệm, nhất cử nhất động.

Chư Phật Bồ Tát đều biết hết, có thể nói rằng biết rõ ràng phân minh. Các Ngài từ bi đang đợi chúng ta quay đầu. Chúng ta không biết cảm ân, không hiểu rõ chân tướng sự thật. Thật có lỗi với Chư Phật Bồ Tát. Nên hai câu trong Hội Sớ, đối với đời này kiếp này của chúng ta có sự cảm khái đặc biệt sâu sắc.

Ngày nay Địa Cầu thiên tai nhiều như vậy, điều này xưa nay chưa từng thấy qua trong lịch sử. Thiên tai là quả báo, có quả tất có nhân. Chúng ta cần phải nỗ lực tư duy quán sát, nhân quả nghiệp báo không sai chút nào. Như vậy chúng ta mới thật sự đoạn ác tu thiện, tích luỹ công đức, tâm niệm đoan chánh.

Như vậy mới có thể tự cứu. Tự cứu sau đó mới có thể cứu người, mới có thể cứu vãn Địa Cầu. Đoạn này chúng ta học đến đây thôi. Bây giờ xem tiếp đoạn sau, đoạn này cũng thuộc về chiêu cảm quả báo.

Hoặc vi Trưởng Giả, Cư Sĩ, hào tánh quý tộc. Hoặc vi sát lợi Quốc Vương, Chuyển Luân Thánh Đế. Hoặc vi lục dục Thiên Chủ, nãi chí phạm vương. Đoạn này nói đến trưởng giả là cách xưng hô của những bậc trưởng thượng đầy đủ tài đức của thời Ấn Độ cổ.

Pháp Hoa Huyền Tán vân, tâm bình tánh trực, ngữ thật hành đôn, xỉ niên mại tài doanh, danh vi trưởng giả. Đây là nói đến các bậc Trưởng Giả thời cổ Ấn Độ, họ cần phải đầy đủ Đức Hạnh. Không đầy đủ những Đức Hạnh không thể gọi là trưởng giả. Đức Hạnh đặt ở hàng đầu mới đến tâm bình chánh trực.

Tánh trực người Trung Quốc gọi là Chân Thành Bình Đẳng. Dùng tâm Bình Đẳng để đối nhân, dùng tâm Chân Thành để đối nhân. Không nói lời vọng ngữ. Ngữ thật là nói lời chân thật. Hành đôn, hành là thân hành, đôn là thân thiện hoà hợp. Ngày nay gọi là hài hoà.

Đối nhân tiếp vật hài hoà. Xỉ mại là lớn tuổi, ít nhất cũng bốn mươi đến năm mươi tuổi. Có tuổi như vậy và sở hữu rất nhiều của cải. Đầy đủ những điều kiện này thì gọi là Trưởng Giả.

Cư Sĩ giả, Tại Gia tu Phật giả chi thông xưng. Pháp Hoa Huyền Tán Thập viết, thủ đạo tự điềm. Đây là những điều nói về người học đạo phải tuân thủ Giới Luật. Dửng dưng an nhiên, cuộc sống đơn giản. Khổng Tử nói Bất diệc duyệt hồ, Phật Pháp gọi là Pháp Hỷ sung mãn.

Vì sao?

Bởi ít ham muốn. Không có nhiều tham muốn, cuộc sống cảm thấy vừa đủ.

Người xưa thường nói: Tri túc thường lạc. Những người này chắc chắn không có mong cầu gì nhiều ở bên ngoài, không có. Ôn đức, là ẩn chứa Đạo Đức. Nói cách khác, trong tâm họ có Đức Hạnh.

***